Cam Hugo, món quà của biển

Jun 23, 2026 02:23:16

Mấy đứa bạn hay tin tôi đi Phú Yên về, gặp mặt là hỏi, chuyến này có chạm Hugo không, cá ăn mồi jig hay mồi sống, Tổng số lượng bao nhiêu kg?

Biển Phú Yên ngó ngoài khơi sóng gió hung dữ, dữ dằn vậy chớ kỳ thực lại cư xử mềm mỏng, bao dung theo cách của nó. Biển như muốn nói với những kẻ mang lòng say mê đi tìm chút bình yên nơi đầu sóng rằng, biển có qua lại, có bầu bạn với con người đó, nhưng tuyệt nhiên không có thứ tình thương mến thương theo kiểu ban ơn. Biển chỉ đưa ra những thử thách để đo lòng người, đo cái sự kiên nhẫn. Thành thử, mỗi chuyến dong buồm ra khơi cùng ghe anh Phí Quý, kiểu gì người ta cũng có được vài ba cú kéo rùng mình, để có cái mà nhớ, mà mang về kể lại cho bạn bè sau những chuyến du câu nhớ đời.

Ngoài việc tặng cá, biển còn sẵn sàng tặng cho người ta những bài học hữu ich về thiên nhiên

Biển khơi thật lạ lùng, ngoài việc tặng cá, biển còn sẵn sàng tặng cho người ta những bài học nhớ đời, để cho ta thấy con người thật bé nhỏ trước biển cả, trước thiên nhiên.

Chuyến ấy, cậu em đi cùng tôi đụng một cú kéo chí mạng. Sợi dây ngọn dày cộm, chịu lực cả trăm pound bị bứt đứt ngọt lịm. Chỗ đó nước trống, chẳng vướng rạn đá, cũng chẳng có loài Cá Nóc răng sắc bén nào phá phách. Chỉ là khi con cá lớn dưới đáy sâu ra đòn, chiếc máy câu chạy bằng điện — thứ công nghệ hiện đại mà con người hằng tự hào — bỗng trở nên hoàn toàn bất lực. Tiếng máy rít lên, thu dây liên hồi nhưng vẫn không cản nổi sức mạnh hoang dã của quái thú đại dương. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi và ... Phựt! Chiếc câu bỗng nhẹ tênh.

Cậu em ngồi thẫn thờ trong sự tiếc nuối. Nó tiếc nuối không phải vì sẩy con cá lớn, không phải vì tiếc con mồi jig đắt đỏ mướt rượt vừa mất hút theo dòng nước sâu mà nó tiếc một cảm giác… chạm Hugo nhưng không thể chinh phục bởi nếu là một bộ đồ câu bình thường thì sự tiếc nuối không nhiều đến vậy.

Câu cá lớn, đặc biệt là câu cá biển sâu, chúng ta không thể qua tự tin, bộ đồ câu đắt tiền, công nghệ hiện đại với quá nhiều tiện ích… Cứ tưởng cái máy chạy bằng điện, có chế độ tự động thu dây nhanh nhẹn là tiện lợi, là chỗ dựa vững chắc. Ai dè chính cái sự tự động, thiếu đi cái cảm giác mềm mại của bàn tay con người điều khiển bằng máy cơ, lại trở thành sợi dây trói buộc, làm mất đi con cá quý. Đứng trước sự mênh mông của biển, đôi khi sự đơn giản của đôi tay khéo léo, nhịp nhàng điều khiển cần câu, máy câu, nương theo từng nhịp sóng, từng… hơi thở của cá lại giữ được lòng người và lòng biển ở lại với nhau.

Trước khi đi, cả nhóm hớn hở chuẩn bị tới mười lăm ký mực tươi rói, quyết lòng bỏ hết sách vở, lý thuyết để chiều theo sở thích của lũ cá bằng mồi sống. Nhưng ngặt nỗi, lòng cá sâu kín như lòng người, biết đâu mà lần. Đúng lúc mực tươi ê hề thì lũ cá như thể rủ nhau.. không ăn, tụi nó quay lưng với món mồi ngon lành tự nhiên kia và khoái chí nhâm nhi món những con mồi giả làm bằng kim loại lạnh ngắt.

Môn Jigging nhìn đơn giản, cứ thả xuống rồi jig lên, lập đi lập lại một động tác đơn điệu như người già ngồi đếm tuổi. Nhưng dân câu một khi đã phải lòng cái nghiệp này rồi, khó mà dứt ra được, cũng giống như người ta lỡ yêu một vùng đất, một bóng hình, khó mà "đi bước nữa" với những bình yên khác. Chính những đường thả mồi jig lại là thứ duy nhất níu giữ chúng tôi ở lại với mặt biển.

Sự kiên trì thầm lặng đó rốt cuộc cũng được đền đáp bằng một cái kết dịu dàng. Kẻ đứng ngoài cuộc, không mưu cầu, không nóng vội, lại là kẻ nhặt được niềm vui. Một con cá Cam đầy đặn, nặng trĩu hai mươi ký cuối cùng cũng chịu rời làn nước lạnh để lên ghe. Biển không cho những gì chúng tôi tính toán, nhưng biển bù đắp bằng món quà xứng đáng cho những ai biết nhẫn nại đợi chờ.

Câu cá biển khơi, suy cho cùng, có những triết lý riêng, không thể bắt mọi thứ phải theo ý mình, và cũng đừng quá dựa vào công nghệ hiện đại mà phải luôn có sự kết hợp giữa kinh nghiệm, truyền thống và công nghệ hiện đại. Rồi cứ thuận theo tự nhiên, tự tin với những gì mình chọn. Và một ngày nào đó, món quà của biển sẽ tự khắc tìm về.

VietnamFishinggReview